Đọc sách tuần này: Hạt giống tâm hồn – Xin đừng làm mẹ khóc (tác giả First News) - Trần Thị Thu Hằng – Lớp 11A4

 

Trong hàng trăm cuốn sách viết về mẹ thì tôi chỉ ấn tượng duy nhất cuốn sách mang tựa đề gây nhiều cảm xúc “Hạt giống tâm hồn – Xin đừng làm mẹ khóc” của First News. Nó như một tấm gương có sức mạnh kì lạ, phản chiếu mọi hình ảnh của những người làm con vào bên trong tiềm thức một cách nhẹ nhàng và dung dị đến bất ngờ.

Cuốn sách “Xin đừng làm mẹ khóc” là những câu chuyện giản dị mà đầy ý nghĩa về mẹ,về tình mẹ con thiêng liêng cao quý. Bằng lối viết giản dị và trong sáng giàu cảm xúc, cuốn sách dần đưa người đọc trở về với những kí ức tuổi thơ được gắn bó bên mẹ,…Mỗi một trang sách được lật qua là mở ra một cuộc đời của mẹ mà con có dung cả cuộc đời để báo đáp cũng không sao sánh bằng.Từng trang sách như lấp lánh dưới ánh sáng nhiệm màu toát ra từ những con đê thửa ruộng từ những ngã đường,những mảnh đất mà mẹ đi qua .

            Ngay từ những trang viết đầu tiên, câu chuyện Quà tặng của mẹ đã khiến bao trái tim người đọc cảm động đến rơi nước mắt: "Con tôi đâu?", người mẹ trẻ hỏi trong nỗi vui mừng sau một cuộc vượt cạn mệt nhọc. “Với khuôn mặt rạng ngời, chị đón lấy đứa trẻ từ tay vị bác sĩ. Thế nhưng nụ cười bỗng tắt lịm trên đôi môi khi chị nhìn thấy đôi tai của con mình không giống như những đứa trẻ  bình thường khác...”. Một đứa trẻ khuyết tật luôn phải chịu rất nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Chúng bị người đời ghẻ lạnh, xa lánh, hắt hủi. Nỗi đau này như những nhát dao cứa vào trái tim người mẹ. Ôm chặt con vào lòng, người mẹ như ôm trọn cả nỗi đau trong trái tim mình. Với tình yêu bao la, người mẹ đã bù đắp cho đứa con thân yêu của mình bỗng chốc trở thành một con người có vẻ ngoài hoàn hảo giống như bao người bình thường khác. Tình yêu của mẹ dành cho con có thể làm nên những phép màu kì diệu!

Đến với câu chuyện "Làm mẹ", ta càng thêm yêu mẹ biết bao nhiêu. Mẹ luôn nhận về mình những khó khăn vất vả, lo toan, thế nhưng đối với mẹ hạnh phúc thật giản đơn "Bao mệt mỏi lo toan đều biến mất khi đôi cánh tay bé bỏng của con ôm choàng qua cổ tôi và nói: " Mẹ, không ai trên đời này yêu mẹ bằng con đâu!". Chỉ một hành động nho nhỏ, một lời nói  yêu thương của đứa con bé bỏng làm trái tim người mẹ ngập tràn hạnh phúc. Nước mắt chợt trào ra trên khóe mắt. Mỗi ngày trôi qua chúng ta hãy cùng nhau mang thật nhiều niềm hạnh phúc đến cho mẹ!

Mẹ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất cho con về mọi mặt, là nguồn động viên, là chỗ dựa diệu kì để con thực hiện ước mơ, hoài bão cuộc đời của mình. Người mẹ luôn là bến bờ bình yên, êm dịu nhất cho con sau những vấp ngã của con trong cuộc sống, trên đường đời. Thế nhưng cuộc sống không tránh khỏi có những lúc ta làm mẹ buồn, thậm chí mẹ đã khóc rất nhiều vì chúng ta. Như trong câu chuyện Đôi tay mẹ “Người con gái chỉ vì chút tự ái bướng bỉnh của tuổi mới lớn mà bỏ nhà ra đi, nhiều năm sau, khi người con quay trở về, cô đã phải chứng kiến cảnh trớ trêu như thế nào để rồi trong suốt cuộc đời còn lại cô không không bao giờ có thể tha thứ cho chính bản thân mình”…

       Câu chuyện Giáng sinh buồn lại một lần nữa khiến người đọc phải rơi nước mắt. Đó là nỗi đau khôn cùng của một người con gái khi căn bệnh hiểm nghèo đã vĩnh viễn cướp đi người mẹ thân yêu của cô: "Căn phòng của mẹ giờ đây trống vắng, quạnh quẽ đến đau lòng, nhìn đâu cũng thấy kỉ niệm cũ ùa về nhức nhối...Đêm nay, một giáng sinh mới lại về. Ai ai cũng nô nức đón chờ bữa tiệc mừng chúa chào đời, chỉ có trong tôi nỗi đau vẫn còn chất chứa. Tôi thấy lòng mình tan vỡ, rơi rụng như những bông tuyết sau khung cửa kính. Phải chi tôi có một que diêm, chỉ một que diêm thôi của cô bé bán diêm huyền thoại để lại được nhìn thấy mẹ đêm nay". Còn nỗi đau nào hơn nỗi đau mất mẹ! Vậy ta còn chần chừ gì nữa mà không lo báo hiếu mẹ khi ta còn có mẹ ở trên đời, để rồi nỗi ân hận khiến ta day dứt cả cuộc đời!

Cho phép tôi xin được hỏi rằng: Trong số tất cả chúng ta đây ai đã từng đứng trước mặt mẹ và nói : “CON YÊU MẸ”, “CON CẢM ƠN MẸ”  và ÔM MẸ   vào lòng hay chưa. Chắc các bạn sẽ nghĩ rằng những câu nói sáo rỗng ấy không cần thiết vậy thì các bạn nên bỏ ngay những suy nghĩ ra khỏi tâm trí ngay lập tức. Nhưng đối với mỗi người mẹ đó lại là một niềm hạnh phúc biết nhường nào.
Vì thế, hãy nói: “CON YÊU MẸ”, “CON CẢM ƠN MẸ” mỗi ngày chứ đừng chôn nó tận sâu nơi đáy lòng!!!

Ngày 20-10 đã qua  rồi chúng ta đừng lo lắng rằng vì không có dịp để thốt ra những lời nói ấy.Chỉ những ngày bình thường  không cần phải là một ngày lễ gì đặc biệt,chúng ta hãy thử nói “CON YÊU MẸ”   “CON CẢM ƠN MẸ”  chắc chắn rằng mẹ của chúng ta sẽ rất vui rất hạnh phúc.

Đáng tiếc thay, trên đời này còn có những đứa con bất hiếu với cha mẹ. Cả cuộc đời cha mẹ lam lũ, vất vả, lo lắng cho họ, vậy mà họ lười biếng, không chịu học hành, làm việc mà ỷ lại, đổ lỗi, trách móc cha mẹ. Đáng trách hơn, họ còn hỗn hào, vô ơn, ngược đãi chính người đã sinh ra và nuôi nấng mình. Những đứa con  bất hiếu ấy không bao giờ được chấp nhận và luôn luôn bị xã hội lên án. Bởi bất hiếu là tội lỗi lớn nhất, đáng lên án nhất của con người.

Vậy ngay từ bây giờ, mỗi chúng ta cần thể hiện lòng hiếu thảo với cha mẹ bằng những việc làm, hành động cụ thể. Hãy quan tâm chăm sóc mẹ khi ta còn có thể. Hãy nỗ lực học tập, tránh xa những thói hư tật xấu và luôn cố gắng hoàn thiện bản thân để trở thành một người tốt, sống có ích cho xã hội, đó cũng chính là cách để chúng ta đền đáp công ơn cha mẹ. Mỗi người con cần thấu hiểu tấm lòng, tình cảm, nỗi gian truân cũng như sự hi sinh cao cả của đấng sinh thành. Trân trọng, biết ơn, hãy là chỗ dựa vững chắc nhất cho cha mẹ khi về già. Đây chính là nghĩa vụ, trách nhiệm của mỗi người con đối với cha mẹ mình.

            XIN ĐỪNG LÀM MẸ KHÓC không chỉ chạm đến trái tim của người đọc bằng những mẩu chuyện gần gũi, qua những câu chữ dung dị mà nhẹ nhàng, cứ lặng lẽ đặt vào tâm khảm của những người con trên thế gian này bằng chính những phút giây ân hận vì đã làm mẹ bật khóc. Với 207 trang cùng hơn 60 câu chuyện, bạn đọc có thể cảm nhận mọi cung bậc cảm xúc, mọi thanh âm cuộc sống được nhào nặn gắn kết trong trái tim người mẹ. Hãy đọc để hiểu rằng trái tim ấy vĩ đại nhường nào “Tình yêu thương của mẹ dành cho con là một di sản mãi mãi trường tồn, thách thức cả thời gian và sự lãng quên của kí ức”.

 

 

Trần Thị Thu Hằng – K5804

 

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 51
Hôm qua : 159
Tháng 01 : 2.229
Năm 2021 : 2.229